Chào mừng các bạn đến với hệ thống truyện sex TuoiNung.Link. Truyện sex hay, đọc truyện sex mới mỗi ngày! 

Truy cập vào TuoiNung.Link để lấy tên miền hiện tại của Website TuoiNung.

Truyện sex hay với đầy đủ các thể loại: phá trinh, loạn luân, ngoại tình, bạo dâm, hiếp dâm, dâm hiệp, học sinh, giáo viên, sinh viên ...

Đọc giả có nhu cầu gửi truyện sex đăng lên web, đóng góp ý kiến xây dựng web, xin gửi mail về địa chỉ Email: [email protected]

Tìm kiếm truyện tại đây:
Trang chủ >> Truyện 18+ >> Truyện Sex: Diệp Mặc – Quyển 1

Kèo cá cược

Truyện Sex: Diệp Mặc – Quyển 1

Phần 228: Trốn

Khi Diệp Mặc đến sân bay, Hàn Yên đã đang chờ hắn.
Nhìn bộ dạng của cô thì hắn biết cô đã đến được một lúc rồi.

Hàn Yên đeo một cái túi, tuy không to nhưng cũng không hề nhỏ, cô có chút ngạc nhiên khi thấy Diệp Mặc chỉ đeo một cái túi nhỏ, trong lòng nghĩ cái túi nhỏ thế này đoán chừng để vài bộ quần áo cũng không đủ, còn một vài trang bị khác thì sao? Cô nhận được tin, nơi muốn đến có thể rất vắng vẻ.

Cô không biết Diệp Mặc nếu không phải vì muốn che giấu chiếc nhẫn Trữ Vật của mình, nói không chừng ngay cả túi cũng lười không đeo.

Diệp Mặc tới một lúc thì lên máy bay, hắn và Hàn Yên ngồi cùng nhau. Hàn Yên không sử dụng bất kỳ đồ trang điểm nào, trên người cô có một mùi thơm dịu nhẹ, ngửi rất được. Tuy diện mạo cô không phải là vô cùng xinh đẹp nhưng lại rất có khí chất.










Thấy Diệp Mặc lên thẳng máy bay không nói gì nhiều với mình mà chỉ ngắm nghía cái vòng ngọc, Hàn Yên có chút bực mình, đành phải hỏi:

– Tôi nhận được tin, hẳn không phải đi theo hướng tỉnh Hồ Trung, cớ sao anh lại đến Hàm Sơn?
– Tôi đi làm chút việc riêng.

Diệp Mặc nói xong lại rơi vào trầm mặc.

Thấy Diệp Mặc không có hứng thú nói chuyện với mình, Hàn Yên nhíu nhíu mày rồi cũng ngừng luôn câu chuyện.

Diệp Mặc đang nghĩ về những lời hắn và Diệp Lăng nói hôm qua, “chiếc vòng tay là trước khi qua đời cha để lại, nói là cô để lại cho anh.”

Vòng tay đã cũ, ánh mắt của Diệp Mặc cũng cẩn thận xem xét một hồi, không có bất kỳ chỗ nào nổi bật cả. Bây giờ có tỉ mỉ xem vô số lần cũng không thể nhìn ra chỗ lạ, xem ra đây là chiếc vòng tay bình thường, có lẽ chỉ có ý nghĩa kỷ niệm.

Thở một hơi dài, Diệp Mặc đeo chiếc vòng lên tay mình. Vân Băng vốn định về Ninh Hải nhưng vì mối giao tình với Diệp Lăng nên quyết định thứ hai mới trở về. Vân Băng lại muốn ở lại đợi hắn vài ngày, thâm tình như vậy làm hắn cảm thấy có lỗi.

– Anh biết tổ chức Bắc Sa này không?

Thấy Diệp Mặc cuối cùng đã thôi ngắm nghía chiếc vòng tay, Hàn Yên mới nhỏ giọng lên tiếng hỏi.

Diệp Mặc hơi sửng sốt trả lời:

– Chỉ là nghe qua, sao?

Thấy Diệp Mặc cuối cùng đã nghe lời của mình, Hàn Yên thở phào một cái nói:

– Phùng Điềm, người mà lần trước anh cứu ở sa mạc, anh biết chứ? Cô ấy chính là người của Bắc Sa, hơn nữa cô ấy nói tập tài liệu lần trước của anh chính là lấy từ Bắc Sa. Còn về làm thế nào lấy được thì cô ấy không nói, nhưng có thể khẳng định tài liệu này có liên quan đến Bắc Sa.

Phùng Điềm là người của Bắc Sa, Diệp Mặc không cảm thấy kỳ lạ, nếu như cô ấy không phải là người của Bắc Sa thì không thể quen Văn Đông được. Hiện giờ người hắn muốn tìm là Văn Đông, nhưng nếu như có thể tìm thấy Phùng Điềm, hẳn là cô ấy cũng biết ít tình hình của Bắc Sa. Nghĩ đến đây, Diệp Mặc hỏi:

– Cô có biết Phùng Điềm hiện đang ở đâu không?

Hàn Yên lắc đầu nói:

– Không biết, đây là tin mật mà lần trước cô ấy cung cấp cho Lý Hồ, nhưng khi đó ông nội tôi chưa dự tính được tài liệu này quý như vậy, cho nên cũng không coi trọng mấy. Hơn nữa, Bắc Sa, nghe nói là tổ chức độc lập lớn nhất trên thế giới, các thành viên trong đó không chỉ đến từ khắp nơi trên thế giới mà còn có cả nhân viên khoa học kỹ thuật và vũ trang hàng đầu. Mục đích của bọn họ là muốn lập nên một đất nước lớn mạnh hơn, dân chủ hơn Mỹ. Chỉ có điều cho tới bây giờ thủ đoạn của bọn họ vẫn khiến cho người ta cảm thấy trơ trẽn.

Diệp Mặc chỉ biết Văn Đông là người của Bắc Sa, còn về Bắc Sa là tổ chức gì thì hắn không quan tâm mà cũng không biết.

Hàn Yên lạnh lùng hừ một tiếng:

– Nguyện vọng là tốt, chỉ là người của Bắc Sa quá tạp nham, quốc gia vẫn chưa thành lập nhưng đã có rất nhiều người muốn dựa vào tài nguyên để phát tài rồi, tài liệu lần trước anh lấy, nghe nói là do người trong nội bộ của Bắc Sa lấy ra, chỉ là không ngờ lại rơi vào tay anh.

Hóa ra Bắc Sa lại là một tổ chức lớn như thế, thậm chí đã đến bước muốn lập nên quốc gia. Tuy Diệp Mặc không quen với chính trị ở đây, song hắn cũng biết muốn lập nên một quốc gia không phải là điều dễ dàng. Những nơi có tài nguyên phong phú đều là những nơi đã có chủ, hơn nữa nối đường ray quốc tế hiện nay cũng rất lợi hại, một tổ chức muốn thành lập nên một quốc gia, điều này không khá hơn so với một xã hội ảo tưởng là bao.

– Cô biết tình hình cụ thể ở Bắc Sa không?

Diệp Mặc thầm nghĩ, tài liệu này đúng là lấy từ Bắc Sa, nếu biết một ít về Bắc Sa thì việc tìm thấy những tài liệu này có lẽ càng dễ dàng hơn một chút.

Hàn Yên lắc đầu nói:

– Tôi từ trước tới nay không quan tâm đến việc này, những điều này đều do trước khi tôi đi, ông nội của tôi nói cho tôi biết.
– Cô là đệ tử của Ẩn Môn nào? Hơn nữa cô làm thế nào mà vào Ẩn Môn?

Diệp Mặc bỗng quay ngoắt, hoàn toàn bỏ chủ đề Bắc Sa sang một bên mà hỏi về một nơi khác.

Lần này Hàn Yên liền nhắm nghiền mắt lại, không nói gì nữa. Diệp Mặc nói đến một chuyện không có hứng thú nên cũng không hỏi lại nữa. Trong lòng tự nhủ, xem ra lấy tin tức của Ẩn Môn từ miệng Hàn Yên có chút khó khăn.

Sau khi ra khỏi sân bay Hàm Sơn, Diệp Mặc liền gọi một chiếc xe đến Tương Sơn Lĩnh. Hàn Yên không biết Diệp Mặc đi Tương Sơn Lĩnh làm gì, nhưng trước khi đi ông nội đã từng nói với cô, con người Diệp Mặc không đơn giản. Hơn nữa những tài liệu lúc đầu cũng là hắn lấy được, lần này thì lại do hắn làm chủ. Thế nên hành trình sẽ do Diệp Mặc sắp xếp, tuy Hàn Yên cảm thấy kỳ lạ sao Diệp Mặc không bắt tay tìm hiểu từ Bắc Sa, nhưng cũng không hỏi hắn.

Xe taxi dừng tại bãi đỗ xe ở sườn núi Tương Sơn Lĩnh, Diệp Mặc để lái xe rời khỏi, sau đó dẫn Hàn Yên đến một khu phố để ăn ở.

Tuy lần trước hắn không lên cùng Văn Đông nhưng khoảng cách giữa con phố nơi ăn ở và bãi đỗ xe chỗ sườn núi cũng không xa lắm. Diệp Mặc hình như đã từng nhìn thấy Văn Đông đi vào một nhà trọ nhỏ.

Lúc này hắn không biết lần trước Văn Đông vào nhà trọ nào, nhưng chỉ ở chỗ này hắn mới tìm thấy ít manh mối, nếu như ở đây cũng không tìm thấy Văn Đông thì hắn quả thật cũng không có cách nào tốt cả. Hoặc là chỉ có thể tìm thấy Phùng Điềm, nhưng theo Hàn Yên nói, bây giờ tìm cô ấy cũng rất khó.

– Anh đến Tương Sơn Lĩnh làm gì?

Hàn Yên biết Bắc Sa sẽ không bao giờ có nơi đặt chân ở Tương Sơn Lĩnh.

– Một người bạn của tôi biết ít tình hình, tập tài liệu đầu tiên là do cô ấy ở đây đưa cho tôi, cho nên tôi đến tìm xem.

Diệp Mặc biết Hàn Yên chắc hẳn thấy kỳ lạ, nhưng điều này cũng không có gì tốt để mà giấu giếm. Tuy nhiên có thể tìm thấy Văn Đông hay không thì hắn không có gì nắm chắc.

Hàn Yên nghĩ Diệp Mặc đã nói như thế thì hắn phải khẳng định biết người bạn này ở đâu, nhưng cô đi theo sau Diệp Mặc hỏi mấy nhà trọ rồi mới hay, Diệp Mặc căn bản không biết, mà là đi từng nhà hỏi, nên đành phải im lặng.

Tương Sơn Lĩnh tuy không bằng một vài khu du lịch phồn hoa nhưng những nhà nghỉ, khách sạn ở con phố trên lưng chừng núi này cũng có mấy chục trên trăm cái, thế này còn muốn hỏi tới khi nào?

Cũng may những lo lắng của Hàn Yên không trở thành sự thật, khi Diệp Mặc đi vào nhà trọ chỉ có đôi vợ chồng già hỏi thăm Văn Đông thì chủ nhà trọ không hề lộ ra vẻ không hiểu mà lại cẩn thận nhìn Diệp Mặc.

Diệp Mặc biết hắn đã tìm đúng chỗ rồi.

– Anh đến tìm Đông Đông à?

Người đàn ông chủ nhà trọ đã hơn sáu mươi tuổi, giọng nói có phần chậm chạp nhưng ngữ khí thể hiện rõ là có quen Văn Đông.

Diệp Mặc vội vàng nói:

– Vâng đúng, chú à, cháu là bạn của chị Văn Đông, cháu tên Diệp Mặc.

Để tỏ rõ quan hệ giữa mình và Văn Đông khá thân thiết, thậm chí ngay tiếng chị Đông cũng gọi được, Diệp Mặc ngẫm lại cảm thấy xấu hổ.

– Anh là Diệp Mặc? À, anh đợi lát.

Ông già đột nhiên đi vào trong phòng, lấy ra một bức thư đưa cho Diệp Mặc nói:

– Lần trước Đông Đông có nhờ người đưa cho anh, nói là nếu trong ba tháng anh đến thì đưa bức thư này cho anh, nếu anh không đến thì bảo tôi đốt nó đi.

Diệp Mặc kinh ngạc nhận lấy bức thư, tự nhủ nếu không phải chuyện của Hàn Tại Tân thì hắn chắc chắn sẽ không đến. Hơn nữa dù rằng đến rồi thì làm sao Văn Đông biết được hắn có thể tìm đến đây? Còn để lại một bức thư cho hắn?

Diệp Mặc mở thư, một lần nữa lại ngây ngẩn cả người, trên tờ giấy to chỉ viết đúng một chữ: “Trốn”. Đây là ý gì? Hàn Yên nhìn thấy chữ này cũng có chút kỳ lạ nhìn Diệp Mặc, cũng tự hỏi đây là ý gì.

Đôi vợ chồng thấy Diệp Mặc xem thư ngẩn người ra liền đi vào hậu viện.

Một chữ “trốn” to, hơn nữa nét bút lại từ rõ ràng đến mờ nhạt, nét cuối cùng thậm chí như có như không. Diệp Mặc nhíu mày, bỗng nhiên ngộ ra. Ý của Văn Đông chính là bảo mình ngay lập tức trốn chạy càng xa càng tốt, thậm chí còn phải mai danh ẩn tích.

Không ổn rồi, Văn Đông đã xảy ra chuyện.

Đây là ý nghĩ đầu tiên của Diệp Mặc, Văn Đông chắc hẳn vì tập tài liệu đó mà xảy ra chuyện rồi, đã thế bọn người kia còn bức hỏi cô tư liệu ở đâu. Chỉ có Văn Đông biết, tài liệu của cô ấy đã đưa ình.

Cô ấy không hề nói ra mình, ngược lại còn để lại chữ “trốn” cho thấy rằng Văn Đông và hắn tuy bèo nước gặp nhau nhưng cô gái này lại là người trọng tình nghĩa.

Hàn Yên thấy sắc mặt của Diệp Mặc thay đổi, đang muốn hỏi Diệp Mặc chuyện gì xảy ra thì bỗng nhiên vẻ mặt của hắn lại lặng chìm như nước, ngẩng đầu nhìn về hướng cửa chính nhà trọ.

– Tôi biết ngay anh sẽ đến, quả nhiên, ha ha… Văn Đông liều chết không nói, không nói có tác dụng ư?

Một giọng nói vô cùng kiêu ngạo vang lên.

Hàn Yên chợt phát hiện ra Diệp Mặc đã xông ra ngoài, đợi khi Hàn Yên hồi phục lại tinh thần thì Diệp Mặc đã ôm trở về một người con gái.

Nhưng cô gái lúc này tóc tai bù xù, y phục xộc xệch, trên người đầy những vết thương, sắc mặt trắng bệch không một chút máu.

Lúc cướp Văn Đông về từ chiếc xe chạy đến cửa nhà trọ, Diệp Mặc đã biết cô không ổn rồi. Tâm mạch của cô đã đứt, thậm chí hơi thở cũng đã ngưng. Tâm mạch thì Diệp Mặc có thể dùng chân khí chữa trị, nhưng sức sống hiện giờ của cô đã không còn, Diệp Mặc hết cách cứu chữa, trừ phi có thuốc tiên mới có thể giành lại cơ hội sống cho cô ấy. Mặc dù trên người Diệp Mặc cũng có linh dược nhưng để hồi phục sự sống còn kém xa.

Chân khí của Diệp Mặc đi vào trong cơ thể của Văn Đông, muốn cố gắng để Văn Đông tỉnh dậy nhưng một lúc lâu rồi cũng không thấy động tĩnh gì.

Danh sách các phần

Trang: Phần 1 Phần 2 Phần 3 Phần 4 Phần 5 Phần 6 Phần 7 Phần 8 Phần 9 Phần 10 Phần 11 Phần 12 Phần 13 Phần 14 Phần 15 Phần 16 Phần 17 Phần 18 Phần 19 Phần 20 Phần 21 Phần 22 Phần 23 Phần 24 Phần 25 Phần 26 Phần 27 Phần 28 Phần 29 Phần 30 Phần 31 Phần 32 Phần 33 Phần 34 Phần 35 Phần 36 Phần 37 Phần 38 Phần 39 Phần 40 Phần 41 Phần 42 Phần 43 Phần 44 Phần 45 Phần 46 Phần 47 Phần 48 Phần 49 Phần 50 Phần 51 Phần 52 Phần 53 Phần 54 Phần 55 Phần 56 Phần 57 Phần 58 Phần 59 Phần 60 Phần 61 Phần 62 Phần 63 Phần 64 Phần 65 Phần 66 Phần 67 Phần 68 Phần 69 Phần 70 Phần 71 Phần 72 Phần 73 Phần 74 Phần 75 Phần 76 Phần 77 Phần 78 Phần 79 Phần 80 Phần 81 Phần 82 Phần 83 Phần 84 Phần 85 Phần 86 Phần 87 Phần 88 Phần 89 Phần 90 Phần 91 Phần 92 Phần 93 Phần 94 Phần 95 Phần 96 Phần 97 Phần 98 Phần 99 Phần 100 Phần 101 Phần 102 Phần 103 Phần 104 Phần 105 Phần 106 Phần 107 Phần 108 Phần 109 Phần 110 Phần 111 Phần 112 Phần 113 Phần 114 Phần 115 Phần 116 Phần 117 Phần 118 Phần 119 Phần 120 Phần 121 Phần 122 Phần 123 Phần 124 Phần 125 Phần 126 Phần 127 Phần 128 Phần 129 Phần 130 Phần 131 Phần 132 Phần 133 Phần 134 Phần 135 Phần 136 Phần 137 Phần 138 Phần 139 Phần 140 Phần 141 Phần 142 Phần 143 Phần 144 Phần 145 Phần 146 Phần 147 Phần 148 Phần 149 Phần 150 Phần 151 Phần 152 Phần 153 Phần 154 Phần 155 Phần 156 Phần 157 Phần 158 Phần 159 Phần 160 Phần 161 Phần 162 Phần 163 Phần 164 Phần 165 Phần 166 Phần 167 Phần 168 Phần 169 Phần 170 Phần 171 Phần 172 Phần 173 Phần 174 Phần 175 Phần 176 Phần 177 Phần 178 Phần 179 Phần 180 Phần 181 Phần 182 Phần 183 Phần 184 Phần 185 Phần 186 Phần 187 Phần 188 Phần 189 Phần 190 Phần 191 Phần 192 Phần 193 Phần 194 Phần 195 Phần 196 Phần 197 Phần 198 Phần 199 Phần 200 Phần 201 Phần 202 Phần 203 Phần 204 Phần 205 Phần 206 Phần 207 Phần 208 Phần 209 Phần 210 Phần 211 Phần 212 Phần 213 Phần 214 Phần 215 Phần 216 Phần 217 Phần 218 Phần 219 Phần 220 Phần 221 Phần 222 Phần 223 Phần 224 Phần 225 Phần 226 Phần 227 Phần 228 Phần 229 Phần 230 Phần 231 Phần 232 Phần 233 Phần 234 Phần 235 Phần 236 Phần 237 Phần 238 Phần 239 Phần 240 Phần 241 Phần 242 Phần 243 Phần 244 Phần 245 Phần 246 Phần 247 Phần 248 Phần 249 Phần 250 Phần 251 Phần 252 Phần 253 Phần 254 Phần 255 Phần 256 Phần 257 Phần 258 Phần 259 Phần 260 Phần 261 Phần 262 Phần 263 Phần 264 Phần 265 Phần 266 Phần 267 Phần 268 Phần 269 Phần 270 Phần 271 Phần 272

Thể loại truyện sex

Xem Nhiều

Thể loại truyện sex | Bố chồng nàng dâu | Bác sĩ – Y tá | Bố đụ con gái | Chị dâu em chồng | Cho người khác đụ vợ mình | Con gái thủ dâm | Dâm thư Trung Quốc | Đụ cave | Địt đồng nghiệp | Đụ công khai | Đụ cô giáo | Đụ máy bay | Đụ mẹ ruột | Đụ tập thể | Đụ vợ bạn | Trao đổi vợ chồng

VIP 1

Casino Trực Tuyến